Home Tổng hợp Trí Tuệ Phật Giáo 2 Câu chuyện Thiện vương nhường ngôi và bài học LÒNG TỐT PHẢI...

Câu chuyện Thiện vương nhường ngôi và bài học LÒNG TỐT PHẢI ĐẶT ĐÚNG CHỖ, nếu không sẽ hại mình và liên lụy tới muôn người

Thiện vương nhường ngôi

Thuở xưa, Nam Thiệm Bộ Châu có một vị quốc vương hiền lành, từ ái. Ngài luôn quan tâm lo lắng cho dân chúng an cư lạc nghiệp, vì thế danh tiếng đồn xa, ai ai cũng tôn thờ khen ngợi, xưng ngài là Thiện vương. Nhà vua có người cậu là vua nước láng giềng, vị vua này là một tên hôn quân vô đạo chuyên đàn áp nhân dân, dùng quân đội để củng cố quyền lực. Dân chúng nước này rất oán giận nên gọi ông ta là Ác vương. Ác vương thấy Thiện vương được dân chúng yêu mến, ủng hộ nên vô cùng ghen ghét, tìm mọi cách lật đổ cháu nhằm chiếm đoạt đất đai và dân chúng. Hắn tìm đủ mọi lý do chuẩn bị đem binh xâm lấn đất nước của Thiện vương.

Văn võ bá quan của Thiện vương nghe tin Ác vương đem quân tấn công đều nói:

– Chúng ta thà làm một người dân bình thường của Thiện vương còn hơn làm quan to chức lớn trong triều Ác vương.

Còn nhân dân nghe tin Ác vương đem quân tấn công nước mình, đều nói:

– Chúng ta thà làm cầm thú dưới sự cai trị của Thiện vương còn hơn làm dân của tên bạo chúa vô đạo kia.

Quân dân trong nước đồng tâm chống giặc, quân đội ngày đêm luyện tập chuẩn bị nghênh chiến.

Ngày nọ, Thiện vương đang duyệt quân, ngài đứng trên đài cao nhìn xuống phía dưới thấy cờ bay phấp phới, binh sĩ tinh thần quyết chiến sôi sục, không cầm được nước mắt. Ngài nghĩ: “Vì cá nhân mình mà để bao nhiêu người phải xông pha trận mạc, ta làm sao có thể nhẫn tâm thấy họ lâm vào cảnh nguy khốn được. Những thanh niên này đều có cha mẹ, vợ con, không may tử trận, người nhà sẽ đau lòng biết bao! Hay là ta nhường lại đất nước này cho cậu. Như thế nhân dân sẽ không bị tàn sát, giết chóc, đất nước sẽ được an bình”. Vì thế vua tuyên bố thoái vị, đem vợ con ẩn cư trong núi rừng.

Ác vương liền tiếp quản đất nước của Thiện Vương, ông càng thêm kiêu ngạo, hoang dâm vô độ. Ông ta còn tín nhiệm những tên tiểu nhân gian ác, sát hại trung thần và người dân lương thiện, tăng sưư thuế khiến cho tiếng oán than ngút trời. Mọi người đều nhớ đến Thiện vương nhân từ, giống như cây lúa hạn hán lâu ngày mong chờ mưa.

♦ Vợ bị cướp

Thiện vương và vợ ẩn cư trong núi rừng, họ ăn trái rừng, mặc đồ bằng vỏ cây, cuộc sống tuy khổ cực nhưng rất tự tại. Một ngày nọ, có một con rồng độc ác bay ngang qua, nhìn thấy vợ của Thiện vương sắc đẹp mê hồn, lập tức khởi lên tà niệm, thừa dịp Thiện vương đi hái trái rừng bắt lấy vương phi. Vương phi lớn tiếng kêu cứu, nhưng uổng công vô ích.

Rồng ác bắt cóc vương phi bay về hướng Nam Hải, bay ngang một ngọn núi. Lúc đó có một con chim đại bàng đang ở trên đỉnh núi. Đại bàng nghe tiếng thất thanh, ngẩng đầu nhìn thấy rồng ác bắt một thiếu nữ xinh đẹp, nàng không ngừng kêu cứu, lập tức nó vỗ cánh xông ra quyết đấu. Rồng ác vội vàng hô phong hoán vũ, một cơn sấm sét giáng xuống trên cánh phải của đại bàng. Đại bàng bị thương rơi xuống, rồng ác thừa cơ hội bỏ chạy về Nam Hải.

Thiện vương hái trái trở về, không thấy vợ đâu, vô cùng buồn bã, nghĩ rằng: “Ta làm liên luỵ đến nhân dân trong nước, nay còn liên luỵ đến vợ nữa. Nam nhân đại trượng phu mà ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ được thì gọi gì là nam nhân!”. Ngài bèn hạ quyết tâm dù cho phải trèo non lội suối cũng nhất định tìm cho được vợ.

Thiện vương đi rất xa, hỏi rất nhiều người mà vẫn không biết vợ mình ở đâu. Một ngày nọ, vua nhìn thấy bên đường có một khỉ vương to lớn đang khóc thảm thiết. Thiện vương động lòng thương xót hỏi:

– Tại sao ngươi lại khóc lóc thương tâm như vậy?

Khỉ vương nói:

– Tôi và cậu tôi đều là vua khỉ. Cậu tôi ỷ thế lực lớn mạnh cướp đi đất nước, bắt đi bộ hạ của tôi rồi đuổi tôi đi.

Thiện vương nói :

-Cảnh ngộ của ta và ngươi thật giống nhau.

Nói rồi ngài bèn kể cho vua khỉ nghe chuyện về mình, bảo rằng hiện mình đang đi tìm người vợ mất tích.

Khỉ vương nói:

– Nếu ngài giúp tôi giành lại đất nước và bộ hạ, tôi sẽ giúp ngài tìm lại vợ.

Thiện vương nhận lời.

♦ Đại chiến với rồng ác

Hôm sau vua khỉ dẫn Thiện vương đến đất nước của mình, đại chiến với người cậu. Thiện vương giương cung lắp tên, nhắm cổ họng của cậu vua khỉ chuẩn bị bắn. Con khỉ già phát hiện có người đang nhắm tên về hướng mình sợ quá quay lưng vội vàng bỏ trốn. Thế là vua khỉ lại lên ngôi vua.

Vua khỉ sai bộ hạ chia nhau đi tìm vợ của Thiện vương. Các chú khỉ tìm đến ngọn núi nơi đại bàng và rồng ác đại chiến. Chúng phát hiện đại bàng đang nằm thoi thóp tại đó. Đại bàng hỏi:

-Các ngươi đến đây làm gì?

Khỉ trả lời:

– Chúng tôi đang tìm người vợ mất tích của Thiện vương.

– Nàng đã bị rồng ác bắt đi rồi. Ta muốn cứu nàng nhưng đánh không lại, mà còn bị trọng thương. Nay có lẽ nó đã trở về đảo ở Nam Hải.

Nói xong chim đại bàng tắt thở. Nghe khỉ báo cáo như vậy, Thiện vương và vua khỉ lập tức dẫn đoàn khỉ băng núi xuyên rừng, vượt sông vượt biển đến hải đảo nơi ác long ở. Đàn khỉ bao vây hang động, ra lệnh cho ác long lập tức giao trả vương phi. Rồng ác nhìn thấy nhiều khỉ như vậy liền phun ra sương độc, đàn khỉ ngửi phải hơi độc ngã nhào trên mặt đất hôn mê bất tỉnh. Thiện vương và vua khỉ thấy tình hình vô cùng lo lắng. Một con khỉ già toàn thân đầy ghẻ lở nói:

– Đại vương không nên lo lắng, tôi có thuốc tiên có thể cứu đàn khỉ tỉnh lại.

Nói xong khỉ già lấy thuốc giải độc ra bôi lên mũi đàn khỉ. Đàn khỉ nghe mùi thuốc lập tức tỉnh dậy, tinh thần phấn chấn, sức lực gia tăng, múa đao múa kiếm, la hét lao vào rồng ác. Chiêu này không thành lại giở chiêu khác, rồng ác hô phong hoán vũ, trên trời mây đen ùn ùn kéo đến, che kín cả mặt trời, trời đất u ám, cuồng phong nổi lên, sóng biển dâng cao, từng hồi sấm chớp rung chuyển đất trời. Những hạt mưa lớn như đồng tiền rơi xuống. Có những con khỉ nhìn thấy sợ quá không dám mở mắt ôm chặt lấy nhau. Khỉ già nói với Thiện vương rằng:

– Ngài xem, những ánh chớp kia tức là hoá thân của rồng ác. Chỉ cần ngài bắn trúng luồng chớp thì có thể trừ khử ác long hung tàn, tạo phước cho nhân dân. Ngay chư thiên ở cõi trời cũng cảm ơn ngài đã trừ hại giúp họ.

Thiện vương bèn giương cung lắp tên chuẩn bị. Khi ánh chớp loé lên, sấm sét long trời, Thiện vương lập tức bắn tên vào ánh chớp, chỉ nghe một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa, rồng ác từ trên trời rơi xuống. Mũi tên của Thiện vương đã xuyên qua ngực rồng ác. Đàn khỉ thấy rồng ác bị Thiện Vương bắn chết vui mừng reo hò vang dội. Lúc này trời quang mưa tạnh, gió ngừng sóng lặng, cầu vồng xuất hiện bên góc trời như chúc mừng Thiện vương và đàn khỉ.

♦ Lên lại ngôi vua

Đàn khỉ tìm được chìa khoá trên mình rồng ác vội mở cửa ngục cứu vương phi. Vợ chồng Thiện vương cuối cùng cũng được đoàn tụ. Thiện vương và khỉ vương dẫn cả đàn khỉ trở về quê hương. Lúc này Ác vương đã qua đời, hắn không có con cái, không người kế vị, nhân dân trong nước đều mong chờ Thiện vương trở về làm vua. Họ đi tìm khắp nơi, vừa khi gặp Thiện vương và vua khỉ trên đường khải hoàn. Mọi người ngăn đầu ngựa, thỉnh ngài trở về lên ngôi báu. Về lại cố quốc, lên làm vua, ngài đại xá thiên hạ, thực hành nhân chính, dân chúng ai nấy đều hân hoan, vui mừng.

Thiện vương tìm được vợ trở về, lên lại ngôi vua, nhưng có một chuyện khiến ngài buồn bực không vui. Ngày nọ, vua nói với vợ rằng:

– Vợ rời chồng dù chỉ là một đêm người ta cũng sẽ hoài nghi sự trong trắng của người vợ. Huống chi nàng ở chỗ rồng ác lâu như vậy, ta buộc phải làm theo truyền thống, xin nàng trở về nhà cha mẹ mình, đừng ở lại đây nữa.

Vương phi nói:

– Sao bệ hạ lại có thể nghi ngờ thần thiếp như vậy? Thần thiếp tuy rơi vào huyệt ma, nhưng giống như hoa sen sinh giữa bùn vẫn thanh tịnh không bị ô uế. Xin trời xanh cho đại địa tách ra làm hai để chứng minh sự trong trắng thanh bạch của thiếp.
Lời vương phi vừa dứt chỉ nghe một âm thanh thật lớn, đất nứt một đường dài, vương phi chỉ chỗ đất nứt khóc rằng:

– Đây là chứng cứ chứng minh cho sự trong sạch của thần thiếp.

Nói xong nàng định nhảy vào đấy, Thiện vương vội vàng kéo lấy nàng nói:

– Ta tin nàng. Nàng thật sự trong sạch.

Từ đó vợ chồng Thiện vương yêu thương nhau cho đến trọn đời. Quốc vương trị vì đất nước bằng tấm lòng nhân ái của mình, cho nên dân chúng đều an cư lạc nghiệp, thái bình thịnh trị .

Ngụ ý: Thiện Vương sở dĩ gặp phải nhiều thử thách chông gai vì chưa thật sự liễu ngộ thế nào là “chân, thiện”. Thiện là cảnh giới làm người, đối đãi với người, tiếp xúc với vạn vật bằng sự hiền hòa, không nhu nhược, không thoái lui. Nếu muốn lấy lòng thiện phổ cập cho thiên hạ thì ngoài tâm từ bi ra, phải có lòng dũng cảm, dám chấp nhận, gánh vác trách nhiệm, trực tiếp đối diện với cái ác, như Kinh Phật nói “Từ bi vô ngã, đại hùng vô úy”, chỉ có như vậy cái thiện mới thật sự là thiện.