Hai người cùng chịu một nỗi khổ, nhưng có số phận khác...

Hai người cùng chịu một nỗi khổ, nhưng có số phận khác nhau

SHARE
Hai người cùng chịu một nỗi khổ, nhưng có số phận khác nhau
Hai người cùng chịu một nỗi khổ, nhưng có số phận khác nhau

Tại một thôn nhỏ ở Ấn Độ, có hai anh em sống rất khổ cực. Người mẹ qua đời từ khi cả hai còn nhỏ, người cha thì ngày ngày uống rượu, hút thuốc phiện, không quan tâm gì đến hai đứa con.

Một thời gian sau, người cha vì tàng trữ thuốc phiện nên bị bắt vào tù. Sau khi cha vào tù, hai anh em phải đi bới rác để sống qua ngày. Ban đầu, họ chỉ nhặt đồ ăn thừa người khác vứt đi để ăn lót dạ, về sau thì biết thu thập thêm phế liệu để bán.

Mỗi khi bán phế liệu được tiền, người anh không đi ăn mà đều đem đi đánh bạc. Người em lại vô cùng quý trọng số tiền không dễ gì kiếm được này, tiết kiệm từng đồng để nộp tiền đi học.

Người anh thường xuyên ở sòng bạc nên bị nhiễm các thói xấu như rượu chè, đánh nhau, nghiện thuốc phiện, suốt ngày đi cùng một nhóm trộm cắp làm những việc xấu.

Người em chăm chỉ học hành, ban ngày đến trường, tối lại đến quán ăn làm thêm, còn học cả viết văn.

10 năm sau, người anh vì các tội danh như hút thuốc phiện, trộm cướp mà phải vào tù, trong khi người em trở thành tác giả nổi tiếng.

Có một nhà báo vào tù phỏng vấn người anh, hỏi rằng: “Anh cho rằng điều gì khiến anh thành ra tình trạng hiện nay?”

Người anh nói một cách chắc chắn: “Khổ cực! Nỗi khổ cực suốt thời thơ ấu như một tảng đá nặng đè trong lòng tôi, khiến tôi không ngóc đầu lên được”.

Phỏng vấn xong người anh, nhà báo tiếp tục đi phỏng vấn người em trai. Nhà báo hỏi: “Anh trai anh nói cuộc sống khổ cực đã đẩy anh ấy vào con đường tù tội. Vậy còn anh, anh nghĩ điều gì đã khiến anh đạt được thành công như ngày hôm nay?”

Người em khẳng định: “Nỗi khổ cực thời thơ ấu!”

Nhà báo không hiểu, hỏi tiếp: “Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cùng chịu khổ như nhau. Tại sao anh trai anh trở thành tội phạm, còn anh lại trở thành tác giả nổi tiếng?”

Người em trả lời:

“Nỗi khổ cực suốt thời thơ ấu như một tảng đá nặng đè lên chúng tôi. Khác nhau ở chỗ, anh tôi luôn giữ tảng đá đó trong lòng, thế nên anh ấy cảm thấy mình không thể ngẩng lên nhìn bầu trời rộng ngoài kia. Còn tôi đã giẫm nát tảng đá này thành những mảnh nhỏ, cố gắng xếp thành các bậc thang đưa bản thân mình bước lên cao”.