Home Phật học Không yên tâm để người mẹ bị bệnh Alzheimer ở nhà một...

Không yên tâm để người mẹ bị bệnh Alzheimer ở nhà một mình, người con trai chở mẹ đi làm cùng suốt nhiều năm: Câu chuyện cảm động về chữ hiếu thời nay

Theo Next Shark, Cai Yujun là nhân viên giao hàng. Mẹ anh năm nay đã 92 tuổi.

7 năm trước, bà được chuẩn đoán mắc bệnh Alzheimer. Đây là bệnh thoái hóa não nguyên phát, căn nguyên chưa rõ ràng, biểu hiện lâm sàng bằng trạng thái mất trí tiến triển, không phục hồi.

Tuy vậy, bà vẫn rất khỏe mạnh, hoàn toàn có thể tự chăm sóc cho bản thân mình. Song anh Cai Yujun vẫn không yên tâm để mẹ ở nhà một mình.

Người con quyết định đưa mẹ đi làm cùng mình. Hàng ngày, anh đèo mẹ trên chiếc xe đạp điện cùng những hàng hóa cần vận chuyển. Anh luôn nắm chặt tay đấng sinh thành mỗi khi đi đường.

Để đảm bảo mẹ được an toàn, anh dùng dây bảo hộ buộc quanh người mẹ vào thân mình. Hình ảnh này khiến nhiều người liên tưởng đến khoảnh khắc mẹ địu con trên lưng mỗi khi đi làm.

Anh Cai Yujun chia sẻ: “Mẹ cả đời vất vả, hy sinh rất nhiều để chăm sóc cho gia đình. Nên dù cuộc sống khó khăn như thế nào, tôi cũng sẽ cố gắng chăm sóc để mẹ có cuộc sống tốt nhất những ngày cuối đời”.

Mỗi khi đến những địa điểm giao hàng không thể dẫn mẹ theo, anh sẽ nhờ đồng nghiệp, bạn bè giúp trông trừng mẹ.

Dù tuổi đã cao, lại theo con trai đi khắp các con phố, mọi nẻo đường, mẹ anh Cai Yujun không tỏ ra mệt mỏi. Gương mặt bà luôn ánh lên niềm vui, hạnh phúc và cười rạng rỡ.

Ngẫm nghĩ xa hơn một chút về quá khứ, con người chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và một thân thể nhỏ bé, mong manh và không có một chút khả năng tự lập nào. Mẹ là người đầu tiên vỗ về, ủ ấm ta trong lòng. Lại là người hy sinh cuộc sống của mình để ta không bao giờ bị đói, bị rét. Cũng chính mẹ là người duy nhất đặt trọn niềm tin, chờ ta quay đầu mỗi lúc lầm đường. Vậy mà, đôi khi trong vòng xoáy của cuộc sống, với gia đình riêng, hạnh phúc riêng, ta dễ dàng quên mất người phụ nữ ấy.

Phật gia đã từng giảng rất rõ ràng khi con người ta nhắm mắt xuôi tay, tiền cũng không thể mang theo, tài cũng đành để lại nơi hậu thế. Chỉ có cái Đức tích được từ việc sống thuận đạo lý, sống thiện lương mới là điều quan trọng nhất với sinh mệnh con người. Mà sống ở đời, trong trăm điều thiện, chữ hiếu đứng đầu. Có giữ trọn được chữ hiếu với cha mẹ, mới mong trọn được đạo nghĩa với đời.