Một đóa hồng thương nhớ

Một đóa hồng thương nhớ

SHARE
đóa hồng thương nhớ
đóa hồng thương nhớ

Dù dĩ vãng có phai màu Hoa trắng
Mà con cài thương nhớ Mẹ Vu Lan
Bao mùa hoa, bao năm tháng phai tàn
Con vẫn nhớ Mẹ hiền bên giậu nắng

Miền quê nghèo,Pháp Hoa buồn xa vắng
Mảnh thân gầy con giữ trọn lòng thanh
Ngôi nhà xưa ! Ôi mắt Mẹ long lanh
Chăm chậu Cúc mong con về tươi thắm

Và vạn thọ gọi bướm về lấp lánh
Cảnh tưng bừng như hoa nắng tung bay
Bên rèm xưa màu tóc trắng như mây
Mẹ đứng mãi chờ con chiều nhạt nắng
Nắng nghiêng nghiêng bên vườn thiền thanh thoát

Bóng hoàng hôn sao quá đỗi đau thương
Con trở về ôm bóng Mẹ quê hương
Như ôm cả thời hương hoa kỷ niệm
Trong tay Mẹ bao mưa nguồn chớp bể

Chợt dịu êm như lời của Mẹ hiền
Rồi thờ gian như hoa rụng bên hiên
Theo sương khói Mẹ trắng nhòa chiếc bóng
Mẹ như gió chợt reo thành sóng

Mẹ như mây bàn bạc cả hồn con
Mẹ ngàn năm, Mẹ muôn thuở vẫn còn
Trông chờ mãi, chờ con chiều dĩ vãng
Để tháng Bảy , con lại cài hoa trắng

Cho tâm hương hoa vẫn thắm ngàn năm
Và lung linh như một đóa trăng rằm
Lấp lánh mãi bóng Mẹ hiền thương nhớ.
Lung linh như một đóa trăng rằm!

(THÍCH CHƠN PHƯƠNG)